xieng xich yeu thuong

Đăng bởi: Sweetiemochi1510 157429 - 7891 - 29 Authors: SWEETIE + BƠ ( 2 authors) This is our first fic! Jungkook trong 1 lần về thăm lại trường đại Tìm kiếm gần đây: #doan ngon tinh suu tap chap 35 #bo tu ngo ngan chuong 40 #the hunger world vung troi doi khat quyen 1 trang 2 #hoehwan smile tear happy sad teddy #tieng trung tu hoc 3 #gl abo cung tuong lieu tra tieu hi 012 hau ha ty ty #dam my xieng xich yeu thuong phien ngoai 2 #hoc thoi ss #chanbaek toan tam toan y 22 2 #kattigara c19 qua cau lua #vkook neu em buong tay anh se la 8.15 /10 trên tổng số 55 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Ngụy A Ương. Tình Trạng: Hoàn Thành. Đam Mỹ Đô Thị HE Thanh Xuân Trọng Sinh Vườn Trường. Chương 4. Chương trước Chương tiếp. Edit: Thỏ. Bởi vì đầu bị thương, Cao Dung tạm thời không đến nhà trẻ, cả ngày ở nhà xem phim hoạt họa 'Cảnh sát mèo đen'. Sau khi xem xong, cậu buồn tẻ đứng trên ban công lầu hai nhà mình, ngắm hoàng hôn đang dần buông xuống. Ánh Chương 42 Edit: Thỏ "A Lệ, đồ ăn của cô này!" Nghe thấy vài tiếng hô, Lưu Quế Lệ bỗng giật mình 'à' lên, sau đó mới nhận lấy thức ăn, liên tục nói: "Cảm ơn, cảm ơn." "Sắc mặt cô không tốt lắm, có chuyện gì sao?" Thím Khương bán đồ ăn tỏ ra […] Partnersuche Im Internet Vorteile Und Nachteile. Cùng đọc truyện Xiềng Xích Yêu Thương của tác giả Ngụy A Ương tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Thỏ – 兔Tên gốc 重生之囚宠Thể loại Đam mỹ hiện đại, trọng sinh, vườn trường, u ám, HEĐộ dài 46 chươngCao Dung ở kiếp trước lại bị một tên giết người dùng cao chặt đứt mất đầu của mình, tuy nhiên lại có cơ hội sống lại vào lúc năm tuổi và cũng gặp lại tên biến thái tương tự, Nhưng lần này tiểu biến thái đến không phải để giết cậu, mà đến để “thương yêu”.Quét bom Phùng Tầm Kha biến thái bệnh kiều mỹ nhân công x Cao Dung trọng sinh ôn nhu văn, công cuồng luyến, dục vọng chiếm hữu rất cảnh vườn trường, công sủng thụ. Thuộc truyện Xiềng xích yêu thương Chương 1Edit ThỏSắc trời hơi tối, Cao Dung chạy thục mạng về nhà. Dường như cậu sợ hãi điều gì, trái phải nhìn xung quanh một phen, bước chân chạy về phía phòng trọ lầu ba càng thêm gấp gáp.“Bình an, bình an…” Cao Dung cứ lẩm bẩm mãi, một tiếng chó sủa cũng khiến cậu sợ tới mức nhảy lên cầu thang, đôi tay run rẩy lục lọi chìa khóa, cuối cùng mở cửa ra. Cậu vừa vào nhà liền khóa cửa, lúc này mới yên tâm thở hổn hển vài hơi. Cởi áo khoác, bật đèn, Cao Dung vô cùng mệt mỏi ngồi trên điện thoại đổ, Cao Dung lấy điện thoại từ trong túi ra, là mẹ cậu gọi. Cao Dung nhấc máy “Mẹ…”Không để cậu có cơ hội mở miệng, bên kia đầu dây lập tức ồn ào “Dung Dung, hôm nay về nhà có gặp phải ai không? Phải chốt cửa sổ cho kỹ, bên ngoài có người gõ cửa, nói gì cũng đừng hồi âm…”Mà Cao Dung vẫn luôn vâng vâng, con đã biết, con ổn mà.’Đối thoại như vậy đã duy trì hơn hai chuyện điện thoại xong, Cao Dung suy sụp bóp trán. Nghĩ đến việc phải dọn trọ một lần nữa, cậu bỗng nghệch ra. Không chỉ cậu mà người nhà cậu đều sắp phát điên cậu chạm vào một tờ báo trên bàn, tin trên trang nhất chính là một nam thanh niên độc thân ở khu Đông Hoa vừa bị sát hại.’ Chuyện này đã kéo dài hơn hai tháng, năm nạn nhân bị giết đều là nam thanh niên 25 tuổi sống một khu Đông Hoa này chính là khu chung cư bình dân Cao Dung đang sinh sống. Năm vụ án mạng được truy tố, cảnh sát nhận định đều do một người gây ra, nhưng cho đến bây giờ vẫn không tìm được hung thủ. Nhất thời lòng người hoảng sợ, không ít kẻ lựa chọn dọn đi khỏi chỗ này, đặc biệt là những chàng trai độc thân. Vì bận công việc nên Cao Dung đã chậm trễ mấy ngày, cho nên khoảng thời gian này cậu vận nơm nớp sống trong lo sợ – sợ tên giết người biến thái kia theo dõi thể Cao Dung vã đầy mồ hôi, không biết do sợ hãi hay do vừa rồi cắm cổ chạy. Cậu đứng lên toan xuống nhà bếp lấy nước uống, đột nhiên cả người cứng đờ, một luồng khí lạnh chạy dọc toàn thân. Ken két, ken két’, âm thanh hai con dao cọ vào nhau vang lên từ nhà bếp, vừa nhàn nhã vừa mang theo âm điệu. Sau đó tiếng huýt sáo vui vẻ của một người đàn ông cũng đệm vào tiếng sắc bén của Dung lùi về sau hai bước, vội vàng chạy về cửa chính. Nhưng vì quá hấp tấp với vấp phải sofa nên cậu đã ngã lăn ra sàn. Cậu chụp bừa một chiếc ghế, dùng sức ném mạnh về phía người lạ đang ngày một tới gần kệ ném trật mục tiêu, Cao Dung trườn dậy lao đến cửa, nôn nóng kéo chốt cửa ra. Nhưng vừa rồi cậu khóa nhiều khóa cho nên khó lòng mở nhanh chóng được.Lộp cộp’ hai tiếng, rốt cuộc cậu cũng mở khóa xong. Ngay thời khắc cậu muốn lao ra khỏi nhà, phía sau lưng đã bị một dao đâm xuống. Kẻ nọ dùng tay siết chặt cổ Cao Dung, kéo cậu lùi về sau, chặt chẽ đè lên người Dung muốn vùng dậy kêu cứu, nhưng một dao kia dường như đã đâm thủng ngực cậu rồi. Cậu có thể cảm thấy sau lưng mình thấm đẫm máu tươi, ý thức mơ hồ, hé miệng muốn kêu nhưng thế nào cũng nghẹn trong cổ Dung mở to đôi mắt, muốn nhìn rõ dung mạo kẻ giết nọ đội mũ đen, vận trang phục màu đen bỗng cười ha ha. Dường như biết Cao Dung nghĩ cái gì, hắn cởi mũ, khom người thì thầm bên tai cậu “Đã lâu không gặp, bạn cũ.”Cao Dung nhìn người trước mắt. Cậu há miệng thở dốc, dùng hết sức thốt ra chữ Phùng…’ Lời tiếp theo chưa kịp nói ra đã bị hắn vung tay chặt xuống, đầu lìa khỏi được đăng tại 2Edit ThỏCao Dung không biết tình hình hiện tại như thế nào. Cậu nhìn thân hình nho nhỏ trong gương, hoảng hốt tự vỗ vào mặt mấy cái. Đau quá, đây là giấc mộng ư? Đến tột cùng bị giết chỉ là một cơn ác mộng, và bây giờ vẫn chưa tỉnh giấc?“Dung Dung, con mặc đồng phục nhanh, khéo trễ mất!” Lưu Quế Lệ thấy con trai đứng nghệch ra trước gương, bèn vội vàng ôm cậu tới giường, cầm lấy quần áo giúp cậu xỏ Dung nhìn gương mặt trẻ trung của mẹ, trong đầu càng thêm rối rắm. Cậu đã 26 tuổi, đã tốt nghiệp đại học vài năm, ngày thường ở nhà rồi đến công ty đi làm, cũng dọn ra ở riêng. Một năm sau khi cậu có việc làm thì cha cậu qua đời vì ung thư phổi, sau đó… cậu cũng bị giết. Nhưng hiện giờ tại sao lại như vậy?Ánh mắt Cao Dung nhìn về phía lịch để bàn, bút lông màu đỏ khoanh ở ngày 16 tháng 9 năm 1995. “Mẹ, hôm nay là ngày 16 tháng 9 năm 1995?”“Ừ, đi xuống rửa mặt, ăn sáng thôi.” Lưu Quế Lệ giúp con trai mặc đồng phục xong bèn đi vào nhà bếp chuẩn bị bữa cậu buông lơi lại siết chặt, siết chặt lại buông lơi, sau đó như nghĩ thông suốt điều gì, bỗng cong mắt cười đến sáng lạn “Vâng.” Cậu nghĩ mình đã sống lại, sống vào thời điểm tròn năm tuổi. Thật tuyệt vời, không gì tuyệt vời hơn việc mình còn Dung được mẹ đưa đến nhà trẻ bằng xe đạp. Cậu ngồi đằng sau nhìn từng người và khung cảnh lướt qua trong đáy mắt, thầm nghĩ hai mươi năm sau, cảnh mất, người cũng mất rồi.“Dung Dung!” Vừa đến nhà trẻ, một nhóc mập mạp chảy nước mũi chạy về phía Cao Dung. “Nhìn đi, mẹ mình vừa mua cho mình xe đồ chơi mới!”Cao Dung nhìn món đồ chơi trong tay nó, kiểu dáng thật lỗi thời so với tương lai, điều này cũng không lấy làm lạ. Nhưng dù sao cậu vẫn là đứa trẻ, dù sao cũng ở thập niên chín mươi, vậy nên cậu cũng tỏ ra vui sướng “Wow, thật xinh đẹp!”Nhóc mập mạp nghe Cao Dung khen thế, sướng rơn, cười đến độ lỗ mũi thò ra hai cái bóng đèn. “Đi thôi, tụi mình cùng chơi.” Nó kéo tay Cao Dung, chạy về phía sân thể dục nhà trẻ.“Dung Dung, mẹ về nhé, con nhớ vào học đúng giờ!” Lưu Quế Lệ đứng đằng sau nói vọng đám trẻ con năm sáu tuổi vây quanh nhóc mập, chớp chớp đôi mắt trong trẻo, ngây thơ, nóng lòng muốn chơi thử.“Hùng Hùng, mình tặng cậu kẹo đây, cậu cho mình mượn chơi thử.” Một đứa bé trai gầy gầy lấy trong túi áo ra mấy viên kẹo mềm màu đỏ, đưa cho nhóc mập.“Đồng ý, nhưng cậu chỉ có thể chơi năm lần, mình sẽ đếm thời gian.” Nhóc mập nhận kẹo, tháo vỏ, bỏ vào mồm gầy nhanh chóng gật đầu, nó ngồi xổm trên mặt đất, cầm chiếc xe đẩy về phía trước.“Một, hai, ba…” Nhóc mập đứng cạnh đếm thời Dung nhìn những người bạn tí hon, cảm thấy buồn cười mà lắc đầu. Sau này bọn họ không hề liên lạc với nhau, nay từng hình ảnh mơ hồ hiện ra, đúng là duyên phận thật kỳ diệu.“Oa oa…” Một tiếng khóc to của đứa trẻ đã kéo Cao Dung từ quá khứ trở về. Cậu nhìn sang nhóm trẻ con đang chơi đùa đằng kia, bỗng trông thấy một cậu bé tóc vàng đang cố sức giẫm nát chiếc xe quý giá của nhóc xe đó đã vụn ra, tan mập ngồi dưới đất khóc ầm ĩ, mà cậu bé tóc bạch kim dùng tay chỉ trỏ vào nhóc mập, ôm bụng Dung đổ mồ hôi lạnh, cả người cứng đơ không dám nhúc nhích. Cậu bé tóc vàng, mắt xanh da trắng, tựa như ma ca rồng trong phim điện ảnh phương Tây. Nhưng gương mặt hắn không hoàn toàn giống người phương Tây, hắn là con lai, hắn là một đứa con lai cực kỳ xinh đẹp. Vì vậy chỉ cần gặp hắn một lần, tuyệt đối không thể quên. Phùng… Phùng Tầm Kha.’ 20 năm sau, tên sát nhân cởi mũ đen xuống, mỉm cười u ám và giết chết nhiên bọn trẻ xung quanh đều sợ Phùng Tầm Kha, chúng lấy Phùng Tầm Kha làm trung tâm, từng đứa lùi về phía sau vài bước, không dám nói gì.“Tôi có thể phá hủy bất cứ vật gì tôi không thích.” Giống như đang tuyên thệ, vẫn là đứa bé Phùng Tầm Kha năm ấy, khóe môi tàn nhẫn tươi cười lại khiến Cao Dung 26 tuổi cảm thấy sợ sao đâu, không sao đâu, giờ hắn chỉ mới tròn năm tuổi, hắn không phải tên biến thái giết người. Hắn không làm tổn thương mày đâu, mày đừng sợ. Cao Dung tự an ủi bản thân, sau đó cậu đi đến chỗ nhóc mập, khom người kéo nó lên. “Hùng Hùng, tụi mình đi chỗ khác chơi.” Cậu vừa nghe được đứa bé khác gọi nó là Hùng mập ngồi bẹp dưới đất giãy dụa hai chân, khóc lóc “Xe của mình… xe của mình.”Cao Dung ngồi xổm xuống. “Nhà mình cũng có một chiếc xe mới, đẹp hơn cái này. Ngày mai mình đem cho cậu, giờ cậu đứng dậy đã, tụi mình đi chỗ khác chơi.”Nhóc mập nức nở, thút thít nương theo cậu đứng lên, “Thật hả? Ngày mai… đem cho mình…” Nó khóc khản Dung vừa định nói đương nhiên là thật’ thì rầm’ một tiếng, cậu hét lên sau đó ngã nhào xuống đất. Cậu thấy Phùng Tầm Kha cười hì hì nói với cậu “Tôi cũng sẽ giết hại người mà tôi ghét.”Tia ý thức cuối cùng trong đầu cậu hiện lên Chẳng lẽ phải chết? Lại chết trong tay cùng một người! Edit ThỏTiểu khu lầu hai có hai người phụ nữ không trong sạch. Một là cô ả nơi cửa nhà xuất hiện đủ loại đàn ông, hai là một cô không chồng mà chửa. Chuyện này hàng xóm xung quanh đều biết, bàn ra tán vào. Hội bà tám tụ họp để cười trộm vài tiếng, trỏ vào lầu hai, chun mũi, thì thào nói “Không biết xấu hổ!”Lẫn trong tiếng mỉa mai cười nhạo, người phụ nữ xinh đẹp vẫn mặc váy dài, tóc xõa thướt tha đứng bên khung cửa, giương mắt nhìn đám đàn bà đang bàn tán mình. Nàng mỉm cười trào phúng, một năm qua một người gõ cửa, Phùng Tây quay lưng, chậm rãi đón khách. Sau đó một gã đàn ông tiến vào, Phùng Tây nghiễm nhiên vươn đôi tay vờn quanh cổ anh Tầm Kha đeo cặp đứng trước cửa, vừa đưa tay lên lại buông thõng xuống. Dường như hắn có thói quen tựa vào hành lang, đôi mắt màu xanh không còn giống bảy năm trước – to to, tròn tròn, khi vui vẻ sẽ ngời sáng như ngôi sao. Nay hắn sở hữu đôi mắt phượng hẹp dài, lúc nhìn đối phương hay lúc cười rộ lên, đều lạnh như cúi đầu, nhàm chán nhìn dưới chân. Thi thoảng sẽ ngẩng lên, đôi con ngươi thẳm xanh tùy tiện nhìn về nơi nào đó. Nếu có ai nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn họ sẽ cảm thán một thiếu niên 12 tuổi có dáng dấp thật xinh đẹp, tinh xảo, thanh khiết; lại xa cách và lạnh nên vừa lúc Cao Dung đeo cặp đi lên lầu đã thấy một màn như vậy khiến cậu có chút giật mình. Nhưng cậu nhanh chóng dời tầm mắt, đi đến trước cửa nhà, lấy chìa khóa từ túi quần ra, chuẩn bị mở họ phôi pha theo thời gian, khi ấu thơ như hình với bóng, tới bây giờ vẫn còn gặp nhau nhưng không hay trò chuyện xưa, sau một hôm Phùng Tầm Kha và Cao Dung đổi chỗ, Phùng Tầm Kha đã không còn đến nhà trẻ. Sau đó, Cao Dung học tiểu học tại quê, Phùng Tầm Kha thì chuyển tới chỗ của bà năm tiểu học bọn họ hoàn toàn mất liên lạc, thẳng đến cấp hai Phùng Tầm Kha mới quay về, hiện tại cả hai học chung một trường. Chỉ là một lần nữa gặp mặt, bọn họ đã không còn là những đứa trẻ năm ấy. Sáu năm xa cách đã biến cậu và hắn trở thành hai kẻ xa Dung nghĩ như vậy cũng tốt, ít nhất mình sẽ không khó xử.“Dung Dung.” Thanh âm trong trẻo vang lên từ sau lưng, Phùng Tầm Kha lặng lẽ nhìn Cao Dung bằng đôi con ngươi xanh thẳm. Giọng hắn mang ý cười, lọt vào tai rất tuyệt Dung ngoảnh đầu, cảm thấy hơi ngoài ý muốn. Rốt cuộc bọn họ rất lâu đã không chào hỏi nhau. “Phùng Tầm Kha.” Trong tâm trí Cao Dung hiện lên rất nhiều câu chữ, cậu suy xét lựa lời mà nói, nhưng cuối cùng thốt ra ba từ đơn Tầm Kha lại vô cùng tự nhiên “Mẹ cậu đi vắng ư?” Bình thường chỉ cần Cao Dung gõ cửa, Lưu Quế Lệ sẽ ra đón. Mà hôm nay cậu lại đem chìa khóa Dung gật đầu “Mẹ mình bận việc.” Rồi cậu theo bản năng muốn hỏi Sao cậu chưa vào nhà? Tuy nhiên cậu đã kìm lại, cũng không tiếp tục nhiều lời, chỉ mỉm cười xã giao với hắn.“Phải không?” Phùng Tầm Kha than nhẹ một tiếng, bỗng hắn cướp lấy chìa khóa trong tay Cao Dung. Chính cậu cũng không ngờ hắn sẽ dùng chiêu này, chờ đến khi phản ứng lại thì ngón trỏ Phùng Tầm Kha đã huơ huơ chìa khóa, thong dong nói “Bây giờ Dung Dung đối xử với mình rất lạnh nhạt đấy, không hề thân thiết như hồi còn nhỏ.”Hắn cố ý nhấn mạnh từ thân thiết’, tiếp theo dường như nghĩ đến cái gì, hắn nở nụ cười, khóe môi cong cong, mắt xanh cuốn hút. Thiếu niên phong tình, đúng là như vậy.“Này.” Cao Dung tiến lên một bước, muốn lấy lại chìa khóa của mình. Phùng Tầm Kha cũng không né tránh, hơn thế còn bước gần thêm một bước, cánh tay đặt ngang cổ Cao Dung, ép cậu dán sát vào Dung tròn 12 tuổi. Kiếp trước cậu 15 tuổi vẫn là nam sinh thấp nhất trong lớp. Thậm chí cả lớp còn đặt biệt danh cho cậu là chú lùn’, nay cũng không tránh khỏi, dù cậu đã cố gắng nốc sữa bò nhưng mọi thứ vẫn y nguyên. Ngược lại Phùng Tầm Kha cao hơn cậu nửa cái đầu, tuy rằng vóc dáng hắn hơi gầy nhưng áp đảo một Cao Dung gầy yếu nhỏ bé vẫn không thành vấn đề.“Cậu làm gì đó?” Cao Dung nghĩ rằng Phùng Tầm Kha sẽ đánh cậu. Nếu hắn ấn cậu xuống đất rồi đấm cho vài đấm thì cậu cũng không có khả năng chống Tầm Kha ghé sát vào Cao Dung, nhẹ nhàng nói “Mình sẽ không đánh Dung Dung.”Một tay hắn áp Cao Dung trên tường, một tay khác đột ngột trượt xuống phía sau lưng, sờ vào vòng eo Dung sợ hãi. Đương nhiên cậu sẽ không giống con gái hét ầm lên dê xồm, biến thái’, nhưng cậu rất sợ nhột, đặc biệt là vùng eo. Cho nên nếu không nhờ Phùng Tầm Kha giữ cậu, cả người cậu đều sẽ cong thành con tôm. Cao Dung kêu một tiếng “Cậu đừng sờ eo mình!”Phùng Tầm Kha liền dời tay, còn cười ha hả trêu chọc “Dung Dung nhạy cảm ghê.” Sau đó hắn ghé sát tai Cao Dung, thì thào. “Mình muốn xem 7 năm qua, cơm cậu ăn chạy chỗ nào, tại sao vừa gầy vừa thấp như thế. Rõ ràng trước kia cậu cao hơn mình.”Cao Dung bị hơi thở hắn bủa vây cũng có phần hoảng hốt, càng không chú ý đến hắn đang nói gì, chỉ vội đẩy đẩy hắn “Cậu trả chìa khóa đây.”“Cậu trả lời mình vài vấn đề, mình sẽ trả ngay cho cậu.” Phùng Tầm Kha lắc lắc chiếc chìa Dung không mảy may nghĩ ngợi, bèn đồng ý “Được, vấn đề gì?” Hiện giờ Cao Dung cảm thấy hơi xấu hổ, tại sao lại giống cô em ngây thơ bị phường lưu manh đùa Dung cho rằng Phùng Tầm Kha sẽ hỏi những vấn đề kỳ quái, không ngờ mở miệng chính là “Mẹ cậu làm gì nhỉ?”“Mẹ mình đi thăm bà ngoại.” Cao Dung thành thật trả lời, sau đó cậu hỏi Phùng Tầm Kha. “Trả chìa khóa cho mình được chưa?”Phùng Tầm Kha cười lắc đầu “Vậy cậu bảo mẹ mình đang làm gì? Nói đúng trả cậu ngay.” Tuy hắn cười, nhưng đôi mắt lạnh băng; khóe môi cong lên, lạnh lùng đến cực Dung không biết nên nói sao. Mẹ hắn đang làm gì, hiện tại hắn đang bị nhốt ngoài cửa, bà con chồn xóm đều biết mẹ hắn đang làm gì.“Phùng Tầm Kha…” Cao Dung nhìn Phùng Tầm Kha đang tươi cười, sự đau lòng ngủ yên từ lâu một lần nữa dâng lên. Cậu muốn an ủi hắn, nhưng an ủi cái gì?Uống phí mà thôi…“Dung Dung, để mình giúp cậu trả lời.” Phùng Tầm Kha buông lơi cánh tay đang đè trên cổ tay Cao Dung. Hắn một tay làm hình tròn, tay khác cầm lấy chìa khóa của cậu. “Làm như vậy.” Sau đó chìa khóa tiến vào hình tròn Dung đỏ bừng mặt. Cậu thừa biết Phùng Tầm Kha diễn đạt cái gì. Tuy rằng cậu đã sống gần 30 tuổi, nhưng còn chưa kịp hôn môi phụ nữ đã phải qua đời. Nay Phùng Tầm Kha nói trắng ra khiến cậu xấu hổ không thôi, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hắn.“Chìa khóa của Dung Dung.” Phùng Tầm Kha đưa đồ vật cho khổ chủ, Cao Dung vội vàng nhận lấy. Một lần nữa cậu bị Phùng Tầm Kha kéo đến gần, đôi mắt thẳm xanh nghiêm túc nhìn chằm chặp vào Cao Dung, “Mặt đỏ như thế là thẹn thùng sao? Nhưng về sau Dung Dung cũng phải làm những chuyện này đấy.”“…” Lần nữa im lặng, Cao Dung thừa nhận mình bị một thằng nhóc choai choai trêu chọc không thể phản bác. Hắn nhìn cậu thật gắt gao, cậu vội ngoảnh mặt, la lên “Trước hết buông tay mình đã.”Phùng Tầm Kha quả nhiên giữ lời hứa. Thoát khỏi sự giam cầm, Cao Dung rút tay, gấp gáp quay lưng, nhanh chóng tra chìa vào ổ khóa. Cửa mở, cậu như một con nhỏ chạy thục mạng vào nhà, một loạt động tác vô cùng liền Tầm Kha lẳng lặng nhìn Cao Dung. Thẳng đến khi cửa đã đóng, hắn mới lẩm bẩm “Thật đáng yêu.”

xieng xich yeu thuong